Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Viếng mộ các danh nhân

9/5/07.


TRONG MỘT KHUNG TRỜI

Trong một khung trời con
Mảnh sân bé vuông bằng tấm chăn mỏng mảnh
Mấy con quạ khoang
Nhặt bánh mì rơi
Bên cả đàn bồ câu ríu rít
Ánh nắng mặt trời chiếu từng tia óng ánh
Màu lông như quyện vào nhau
Ở trên đời nào có khác gì đâu
Những chú chim câu
Bình yên chia phần thức ăn cho loài quạ
Cho đến khi đàn trẻ chạy ào qua


Matxcơva, 3/4/2007.



-----------------------------

LƯƠNG SƠN BÁ – CHÚC ANH ĐÀI

Đôi khi trong giấc mơ
Tôi nhìn thấy câu chuyện tình của họ
Cánh bướm chao nghiêng trên bề dày hai mộ
Hàng nghìn năm, cứ thế, hàng nghìn năm…

Một chút gì băn khoăn
Cái chết của đôi uyên ương là quy luật
Tình yêu trung trinh – giống một lời bịa đặt
Chỉ cháy lòng – lúc nào đó ưu tư

Dẫu là những giấc mơ
Nhưng lạ lùng – tôi mong trời đừng sáng
Để có thể vượt qua bao muộn phiền, cay đắng
Ta luôn cần tình yêu

Matxcơva, 03/03/2007.

---------------------------------

VIẾNG MỘ CÁC DANH NHÂN

Gửi anh C. H. T

Tôi cùng anh đi viếng mộ danh nhân
Cuộc đời sao mà ngắn ngủi
Tất cả họ đã trở về cát bụi
Những cái tên – dằng dặc những dòng tên

Rất nhiều người trong số đó tôi quên
Một vài người anh nhắc thì mới nhớ
Nhẹ như là hơi thở
Họ lướt qua mặt đất quá vội vàng
Cả một thời oanh liệt
Rất nhiều đời vẻ vang
Tướng lĩnh, nghệ nhân, bác học, nhà văn…
Hàng nối hàng, muôn hình muôn vẻ
Như đời thường, có người đơn sơ, có người bề thế
Nhưng họ đều lặng im
Mọi thăng trầm dâu bể
Ở rất xa, bên ngoài bức tường nâu.

Tôi và anh, rồi có nghĩa gì đâu
Cả một đời không ghi lên tên tuổi
Dẫu nằm xuống
Tấm bia nào viết vội
Chỉ nghèo nàn quê quán, họ và tên
Dăm ba ngày cây cỏ mọc lên.

Tôi cùng anh đi viếng các danh nhân
Ngày nắng đẹp, mùa xuân vừa chạm ngõ
Xin cúi chào anh linh người dưới mộ
Hẹn gặp nhau khi về chốn vĩnh hằng

Matxcơva, 16/4/07.






Thứ Ba, 20 tháng 3, 2007

Sinh nhật của cu Tôm

Hôm nay đưa Đại tướng đi học. Loay hoay thế nào lại quên mang giày cho Đại tướng. Cứ băn khoăn, sợ Đại tướng bị cô giáo mắng. May mà không sao, Đại tướng cũng biết thương mẹ nên bảo mẹ đừng lo. Có gì Đại tướng sẽ nói với cô giáo, cô giáo không mắng đâu. Chiều Đại tướng kể với mẹ là Đại tướng đã nói thật với cô giáo nên không sao cả. Cảm nhận là Đại tướng đã chững chạc hơn một chút.

VIẾT CHO CON

Con bảo mẹ viết cho con
Chuyện cổ ngày xưa. Con học
Mụ phù thủy nào cũng ác
Và cô tiên nào cũng ngoan.

Quả nào ngọt đều là cam
Dẫu là mật ong vẫn đắng
Con tàu con đi, đi thẳng
Máy bay con chỉ bay cao.

Con cười giòn giã làm sao
Cái gì trong con cũng đẹp
Mắt con như màu nước biếc
Tuổi thơ bố mẹ lặn vào.

Mẹ viết cho con gì nào
Thì ra những điều mẹ kể
Mẹ nghe từ con thỏ thẻ
Mẹ ghi lại kí ức xưa.

17/7/99.

-------------------------------------------------

SINH NHẬT CỦA CU TÔM

Ngày mai là sinh nhật con
Mẹ ốm nên không về được
Cơn đau cứ làm mẹ sốt
Mẹ nghiêng lệch một nửa người.

Mẹ chỉ còn nửa người thôi
Nửa lòng về bên con ở
Tiếng con thầm thì nho nhỏ
Mẹ cũng thầm thì nghiêng tai.

Điện thoại không được nói dài
Mẹ phải xin bà trực nhật
Nhớ thương con trào nước mắt
Mẹ nuốt nghẹn trong đôi lời.

Ngày mai con bảy tuổi trời
Thần tiên cho con sức mạnh
Bố mẹ cho con đôi cánh
Con bay sáng đời ước mơ.

Con vào lớp một ngây thơ
Mỗi năm lớn dần từng bước
Bố mẹ rồi không đo được
Cùng con vóc dáng, tương lai.

Mẹ chỉ mong con đường dài
Đừng quên tấm lòng phụ mẫu
Ngàn xưa nay luôn ẩn giấu
Vì con – Tất cả vì con.

7/9/2003.

---------------------------------------------------

CON NGỦ

Hai tay giang ra
Hai chân xòe rộng
Ngực thở hơi sâu
Môi tròn hoa mộng
Đó là cu Tôm
Cưỡi trên ngọn sóng
Đi trên lưng trời
Thiên thần đang ngủ

Mơ gì Tôm ơi
Mà sang thế kỉ
Tôm cầm trong tay
Bên là nốt nhạc
Bên là lời vui.

30/7/99.



Người theo dõi